Bàn về ngôn ngữ

Trong các ngôn ngữ mình từng học là Việt, Anh, Đức, TBN, Nga thì có hai đứa thuộc về hệ Germanic là Anh và Đức, tiếng TBN thuộc hệ Romance và tiếng Nga là Slavic. Tất cả các tiếng này đều thuộc đại gia đình Indo-European. Mỗi lần học tiếng như vậy, việc khiến mình cảm thấy thú vị nhất là so sánh các điểm giống và khác nhau.

Tiếng Đức và tiếng Anh khá tương tự nhau. Về mặt ngôn ngữ học, cả hai đều thuộc về nhánh Tây Germanic. Về mặt ngữ pháp, tiếng Anh giống như “bản giản thể” của tiếng Đức với các điểm ngữ pháp khó, lằng nhằng đã được lược đi bớt. Về mặt từ vựng, tiếng Anh chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Romance languages, cụ thể là tiếng Pháp. Điều này có nguồn gốc từ việc tiếng Pháp được giới thượng lưu sử dụng như ngôn ngữ quý tộc trong một thời gian dài. Ước tính có tới 60% từ vựng tiếng Anh có nguồn gốc Romance.

Sau đây là một số từ vựng tiếng anh “thuần Germanic”, có ai muốn đoán thử xem phiên bản Romance thông dụng hơn của chúng nó là gì không 😀 afterfollows, unfolkly, farseer, beseek.

Tiếng Đức và tiếng Tây Ban Nha có ít quan hệ với nhau hơn, một đứa là Germanic và một đứa là Romance. Về mặt từ vựng, tiếng TBN khá tương đồng với tiếng Anh. Có nhiều chữ viết y hệt nhau, chỉ phát âm là khác nên ai đã giỏi tiếng Anh rồi thì học tiếng TBN khá có lợi thế. Về mặt ngữ pháp, tiếng TBN mang đặc trưng của một ngôn ngữ Romance với cấu trúc thì và động từ phức tạp. Mình rất thích sự phân biệt giữa ser và estar hay (phần lớn) sự khác biệt giữa indicativo và subjuntivo. Nhiều người tin rằng mỗi ngôn ngữ cung cấp một góc nhìn khác đối với thế giới và sau khi học tiếng TBN, mình đồng ý với điều đó.

Ngữ hệ Germanic và Slavic có một điểm chung rất lớn là chia danh từ (noun declension) phức tạp. Danh từ tiếng Đức và tiếng Nga đều có ba giống: đực, cái và giống trung. Tiếng Đức có bốn cách: nominativ, akkusativ, dativ và genitiv, còn tiếng Nga thì cũng có bốn cách này và thêm hai cách nữa là prepositional và instrumental. Mỗi cách như vậy thể hiện vai trò ngữ pháp của một từ trong câu. Trong tiếng Đức, giống và cách của một từ được thể hiện qua mạo từ (der, die, das) cũng như đuôi tính từ nếu có. Trong tiếng Nga, giống và cách được thể hiện ở đuôi danh từ và tính từ nếu có, không có mạo từ. Việc chia cách ngữ pháp chật chẽ giúp hai ngôn ngữ này có khả năng miêu tả chính xác hơn. Cấu trúc câu trong tiếng Đức và Nga cũng linh hoạt hơn, chủ vị ngữ có thể nằm bất cứ nơi nào nó muốn.

Về mặt phát âm, tiếng TBN và tiếng Nga đều có chữ R uốn lưỡi. Chữ R của Đức thì lại ở trong cổ họng giống tiếng Pháp. Chữ R trong tiếng Anh thì cũng ở lưỡi nhưng không rung mạnh lắm. Vì rất thích uốn lưỡi nên mình áp dụng một chữ R cho tất cả mọi ngôn ngữ, nên nhiều khi nói tiếng Đức nghe hơi giống dân Bayern. Mình nghĩ là đối với người Việt thì tiếng TBN là dễ phát âm nhất vì nó không có kiểu nhiều phụ âm dính chặt vào nhau. Nếu chỉ xét về việc nghe êm tai thì mình thích tiếng TBN nhất, rồi đến tiếng Nga và tiếng Đức. Tiếng Anh và Việt học sớm quá nên hoàn toàn ko có cảm xúc gì đặc biệt.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: